峡水
(宋代)袁燮
峡石险而怪,峡水清且湍。伊谁剪蒙密,发此奇湍观。两龙会为一,激烈不可士。蜿蜒潄鸣玉,千古甘以寒。谁云岩扉窄,亦复气象宽。我生嚣尘中,区区缚微官。一见爽心目,古井生波澜。同游二三子,清赏有余欢。虽非暮春日,便作舞雩看。
《峡水》拼音标注
xiá shǔi
xiá shí xiǎn ér guài,
xiá shǔi qīng qiě tuān。
yī shúi jiǎn méng mì,
fā cǐ qí tuān guān。
liǎng lóng hùi wèi yī,
jī liè bù kě shì。
wān yán shù míng yù,
qiān gǔ gān yǐ hán。
shúi yún yán fēi zhǎi,
yì fù qì xiàng kuān。
wǒ shēng xiāo chén zhōng,
qū qū fú wēi guān。
yī jiàn shuǎng xīn mù,
gǔ jǐng shēng bō lán。
tóng yóu èr sān zǐ,
qīng shǎng yǒu yú huān。
sūi fēi mù chūn rì,
biàn zuò wǔ yú kàn 。