上许大卿 其一

(宋代)员兴宗

因嗟零落栖迟客,旧注聱牙诘屈书。脚踏红尘愧泉石,身无清梦到蓬壶。

《上许大卿 其一》拼音标注

shàng xǔ dà qīng qí yī
yīn jiē líng luò qī chí kè,
jìu zhù áo yá jié qū shū。
jiǎo tà hóng chén kùi quán shí,
shēn wú qīng mèng dào péng hú。