送勤灭宗

(宋代)安道

出家旅殊乡,同里为骨肉。况乃情所厚,而兹忽分躅。

清霜彫广野,露立冻群木。日暮行子身,溪谷映餐宿。

吾闻含德者,凝视养玄瞩。疾进气虽锐,久践途乃熟。

岁晏能复来,青灯共寒屋。

《送勤灭宗》拼音标注

sòng qín miè zōng
chū jiā lv̌ shū xiāng,
tóng lǐ wèi gǔ ròu。
kuàng nǎi qíng suǒ hòu,
ér zī hū fēn zhú。
qīng shuāng diāo guǎng yě,
lù lì dòng qún mù。
rì mù xíng zǐ shēn,
xī gǔ yìng cān sù。
wú wén hán dé zhě,
níng shì yǎng xuán zhǔ。
jí jìn qì sūi rùi,
jǐu jiàn tú nǎi shú。
sùi yàn néng fù lái,
qīng dēng gòng hán wū。