寄友客北都

(宋代)安道

高卧沧洲惊岁晚,幽栖白画自闲情。山中麋鹿逢人惯,树底鸥凫戏浪轻。修竹苍苍风阁倚,浮云片片野堂明。故人冀北伤千里,忽听关河朔雁声。

《寄友客北都》拼音标注

jì yǒu kè běi dū
gāo wò cāng zhōu liáng sùi wǎn,
yōu qī bái huà zì xián qíng。
shān zhōng mí lù féng rén guàn,
shù dǐ ōu fú xì làng qīng。
xīu zhú cāng cāng fēng gé yǐ,
fú yún piàn piàn yě táng míng。
gù rén jì běi shāng qiān lǐ,
hū tīng guān hé shuò yàn shēng 。