{内了外凵}山晓云歌

(宋代)安道

大坤湿气蒸嵷巃,油然勃然连苍穹。曙窗注望勃{外了内凵}峰,须臾不见青芙蓉。初疑博山喷出紫烟缕,又疑蜃精海底推起龙王宫。勃西模糊总一色,上下变纪知几重,既非芒砀山中隐刘季,又非阳台神女遥相通。养文玄豹隐丹壑,失巢老鹤迷青松。忽见千株万株老枯桧,化作千丈万丈苍精龙。断崖滴翠时洒洒,落花细雨春蒙蒙。金乌欲上海水赤,神光汤射生青红。狂飚卷地忽吹散,依然绣出金屏风。奇奇怪怪渺无际,且将浩兴收拾填心胸。

《{内了外凵}山晓云歌》拼音标注

{ nèi le wài qū } shān xiǎo yún gē
dà kūn shī qì zhēng sǒng lóng,
yóu rán bó rán lián cāng qióng。
shù chuāng zhù wàng bó { wài le nèi qū } fēng,
xū yú bù jiàn qīng fú róng。
chū yí bó shān pēn chū zǐ yān lv̌,
yòu yí shèn jīng hǎi dǐ tūi qǐ lóng wáng gōng。
bó xī mó hú zǒng yī sè,
shàng xià biàn jì zhī jī zhòng,
jì fēi máng dàng shān zhōng yǐn líu jì,
yòu fēi yáng tái shén nv̌ yáo xiāng tōng。
yǎng wén xuán bào yǐn dān hè,
shī cháo lǎo hè mí qīng sōng。
hū jiàn qiān zhū wàn zhū lǎo kū kuài,
huà zuò qiān zhàng wàn zhàng cāng jīng lóng。
duàn yá dī cùi shí sǎ sǎ,
luò huā xì yǔ chūn méng méng。
jīn wū yù shàng hǎi shǔi chì,
shén guāng tāng shè shēng qīng hóng。
kuáng biāo juàn dì hū chūi sàn,
yī rán xìu chū jīn píng fēng。
qí qí guài guài miǎo wú jì,
qiě jiāng hào xīng shōu shí tián xīn xiōng 。