从安节宓草昆仲乞写鹤舟图

(清代)元祚

我家住近黄鹤楼,门对青青鹦鹉洲。一朝巢破防倾卵,独鹤扁舟任远游。

飘零奄忽三十载,几见桑田变沧海。细柳新蒲失旧观,惟有青山常不改。

去年览古凤凰台,台上白云难扫开。凤皇黄鹤遥相望,彼此茫茫招不来。

浮生一梦真草草,秋月春花人易老。早知飘瓦本无情,何事从前愁不了。

水田茅屋莫愁村,别有遗风古道存。采薇烹蕨从先志,头白相逢两弟昆。

生性烟霞入骨髓,人爵之荣糠秕耳。胸中同有造化炉,写出真山与真水。

夙世辞人兼画师,何须粉本求成规。意在笔先才落笔,坌涌元气向淋漓!

我生爱画世无对,逢人索画如索债。凭君合写《鹤舟图》,渺渺胎仙水云外。

《从安节宓草昆仲乞写鹤舟图》拼音标注

cóng ān jié mì cǎo kūn zhòng qǐ xiě hè zhōu tú
wǒ jiā zhù jìn huáng hè lóu,
mén dùi qīng qīng yīng wǔ zhōu。
yī zhāo cháo pò fáng qīng luǎn,
dú hè biǎn zhōu rèn yuǎn yóu。
piāo líng yǎn hū sān shí zài,
jī jiàn sāng tián biàn cāng hǎi。
xì lǐu xīn pú shī jìu guān,
wéi yǒu qīng shān cháng bù gǎi。
qù nián lǎn gǔ fèng huáng tái,
tái shàng bái yún nán sǎo kāi。
fèng huáng huáng hè yáo xiāng wàng,
bǐ cǐ máng máng zhāo bù lái。
fú shēng yī mèng zhēn cǎo cǎo,
qīu yuè chūn huā rén yì lǎo。
zǎo zhī piāo wǎ běn wú qíng,
hé shì cóng qián chóu bù le。
shǔi tián máo wū mò chóu cūn,
bié yǒu yí fēng gǔ dào cún。
cǎi wéi pēng jué cóng xiān zhì,
tóu bái xiāng féng liǎng dì kūn。
shēng xìng yān xiá rù gǔ sǔi,
rén jué zhī róng kāng bǐ ěr。
xiōng zhōng tóng yǒu zào huà lú,
xiě chū zhēn shān yǔ zhēn shǔi。
sù shì cí rén jiān huà shī,
hé xū fěn běn qíu chéng gūi。
yì zài bǐ xiān cái luò bǐ,
bèn yǒng yuán qì xiàng lín lí !
wǒ shēng ài huà shì wú dùi,
féng rén suǒ huà rú suǒ zhài。
píng jūn hé xiě 《 hè zhōu tú 》,
miǎo miǎo tāi xiān shǔi yún wài。