瑞竹诗
(明代)岳正
花容妩媚竹幽独,道人爱花不爱竹。斫竹障花倒插地,逆施巳分无生意。
谁料天公为斡旋,花容不久竹反妍。道人一见称为瑞,昔者贱之今日贵。
世间此事纷如麻,岂独区区竹与花。为君短歌不成调,落日掀髯空自嗟。
《瑞竹诗》拼音标注
rùi zhú shī
huā róng wǔ mèi zhú yōu dú,
dào rén ài huā bù ài zhú。
zhuó zhú zhàng huā dǎo chā dì,
nì shī sì fēn wú shēng yì。
shúi liào tiān gōng wèi wò xuán,
huā róng bù jǐu zhú fǎn yán。
dào rén yī jiàn chēng wèi rùi,
xī zhě jiàn zhī jīn rì gùi。
shì jiān cǐ shì fēn rú má,
qǐ dú qū qū zhú yǔ huā。
wèi jūn duǎn gē bù chéng diào,
luò rì xiān rán kōng zì jiē。