春风篇

(清代)允禧

天上有春风,鼓荡浩劫开鸿濛。地上有春风,昭苏品汇杂包蒙。

人心有春风,消除泥滓如虚空。今风接古风,一片春融融。

层冰消大壑,生意到微虫。尘埃野马吹不尽,但见翠虚之府高畅春风中。

天根月窟秘真气,春风在天不在地。披拂草木流山川,春风在地不在天。

春风天地俱无私,含蠕有物舒而滋。人心尚保春风时。

《春风篇》拼音标注

chūn fēng piān
tiān shàng yǒu chūn fēng,
gǔ dàng hào jié kāi hóng méng。
dì shàng yǒu chūn fēng,
zhāo sū pǐn hùi zá bāo méng。
rén xīn yǒu chūn fēng,
xiāo chú ní zǐ rú xū kōng。
jīn fēng jiē gǔ fēng,
yī piàn chūn róng róng。
céng bīng xiāo dà hè,
shēng yì dào wēi chóng。
chén āi yě mǎ chūi bù jǐn,
dàn jiàn cùi xū zhī fǔ gāo chàng chūn fēng zhōng。
tiān gēn yuè kū mì zhēn qì,
chūn fēng zài tiān bù zài dì。
pī fú cǎo mù líu shān chuān,
chūn fēng zài dì bù zài tiān。
chūn fēng tiān dì jù wú sī,
hán rú yǒu wù shū ér zī。
rén xīn shàng bǎo chūn fēng shí。