满江红 呜鹤余音卷一

(宋代)安道

竖起空拳,休着相、秤*是铁。敢承当时要,丈夫刚烈。古佛拈花微微笑,今时几个齐腰雪。叹杜鹃、啼得血流枝,谁知切。哑人梦,难分别。耳聋汉,偏解说。有孤峰顶上,木人饶舌。鸟乌噪猿啼谈不二,松风涧水真玄泄。这机关打破看寒空,家家月。

《满江红 呜鹤余音卷一》拼音标注

mǎn jiāng hóng wū hè yú yīn juàn yī
shù qǐ kōng quán,
xīu zháo xiāng 、 chèng * shì tiě。
gǎn chéng dāng shí yào,
zhàng fū gāng liè。
gǔ fó nián huā wēi wēi xiào,
jīn shí jī gè qí yāo xuě。
tàn dù juān 、 tí dé xiě líu zhī,
shúi zhī qiē。
yǎ rén mèng,
nán fēn bié。
ěr lóng hàn,
piān jiě shuō。
yǒu gū fēng dǐng shàng,
mù rén ráo shé。
niǎo wū zào yuán tí tán bù èr,
sōng fēng jiàn shǔi zhēn xuán xiè。
zhè jī guān dǎ pò kàn hán kōng,
jiā jiā yuè 。