拟秋风辞
(清代)载湉
秋风起兮草木黄,燕子归兮雁南翔。芙蓉落兮桂子芳,怀古人兮不能忘。
横汾之歌何壮哉,俯仰千古真雄材。宝鼎出兮祠后土,性好奇兮志用武。
嗟太荒兮安足数,五谷熟兮衣裳完。秋风秋风兮,毋使吾民饥且寒。
《拟秋风辞》拼音标注
nǐ qīu fēng cí
qīu fēng qǐ xī cǎo mù huáng,
yàn zǐ gūi xī yàn nán xiáng。
fú róng luò xī gùi zǐ fāng,
huái gǔ rén xī bù néng wàng。
héng fén zhī gē hé zhuàng zāi,
fǔ yǎng qiān gǔ zhēn xióng cái。
bǎo dǐng chū xī cí hòu tǔ,
xìng hǎo qí xī zhì yòng wǔ。
jiē tài huāng xī ān zú shù,
wǔ gǔ shú xī yī cháng wán。
qīu fēng qīu fēng xī,
wú shǐ wú mín jī qiě hán。