秋旅遣怀兼柬易堂诸子 其二

(明代)曾灿

黄花秋老向愁颜,叠鼓沙头夜气殷。书剑依人尝自悔,山川到我即多艰。

百年已被文章误,千里今同鸿雁还。行处可怜明月冷,几回萧瑟掩重关。

《秋旅遣怀兼柬易堂诸子 其二》拼音标注

qīu lv̌ qiǎn huái jiān jiǎn yì táng zhū zǐ qí èr
huáng huā qīu lǎo xiàng chóu yán,
dié gǔ shā tóu yè qì yīn。
shū jiàn yī rén cháng zì hǔi,
shān chuān dào wǒ jí duō jiān。
bǎi nián yǐ bèi wén zhāng wù,
qiān lǐ jīn tóng hóng yàn huán。
xíng chù kě lián míng yuè lěng,
jī húi xiāo sè yǎn zhòng guān。