道旁有松为人所刳伐因自吊且慰焉

(宋代)曾丰

稚时蔚蔚老椮椮,羞与其他木作林。独以高风资众望,终为明德累初心。

不容节抗皇天峻,犹幸根盘后土深。自有茯苓堪自寿,愿言黄帝勿幽寻。

《道旁有松为人所刳伐因自吊且慰焉》拼音标注

dào páng yǒu sōng wèi rén suǒ kū fá yīn zì diào qiě wèi yān
zhì shí wèi wèi lǎo sēn sēn,
xīu yǔ qí tā mù zuò lín。
dú yǐ gāo fēng zī zhòng wàng,
zhōng wèi míng dé lèi chū xīn。
bù róng jié kàng huáng tiān jùn,
yóu xìng gēn pán hòu tǔ shēn。
zì yǒu fú líng kān zì shòu,
yuàn yán huáng dì wù yōu xún。