赠豫章来子仪言诗

(宋代)曾丰

少年气宇要自恢,见人赋诗谓为才,出入常将赋装怀。中年心地要自息,见人哦诗谓为癖,起居常把口挂壁。子仪昌诵得意诗,句中勾我已懒机。多年抱渴满意沃,半世称雄望风雌。诗源始自葛天氏,三人投足歌牛尾。万象包罗八曲间,国风雅颂其流尔。八曲不幸世不传,传世仅余三百篇。汉唐作者代角立,庶几老杜气浑全。本朝诗数江西派,黄公太史为之最。大成未集夷惠行,具体犹微颜孟辈。派流到今嗣者谁,青出于蓝吾子仪。拄杖初担教门出,便敢呵佛骂祖师。我当拗折君拄杖,大家俱以背为向。能出二十四人前,更超三百五篇上。

《赠豫章来子仪言诗》拼音标注

zèng yù zhāng lái zǐ yí yán shī
shǎo nián qì yǔ yào zì hūi,
jiàn rén fù shī wèi wèi cái,
chū rù cháng jiāng fù zhuāng huái。
zhōng nián xīn dì yào zì xī,
jiàn rén é shī wèi wèi pǐ,
qǐ jū cháng bǎ kǒu guà bì。
zǐ yí chāng sòng dé yì shī,
jù zhōng gōu wǒ yǐ lǎn jī。
duō nián bào kě mǎn yì wò,
bàn shì chēng xióng wàng fēng cí。
shī yuán shǐ zì gé tiān shì,
sān rén tóu zú gē níu wěi。
wàn xiàng bāo luō bā qū jiān,
guó fēng yǎ sòng qí líu ěr。
bā qū bù xìng shì bù chuán,
chuán shì jǐn yú sān bǎi piān。
hàn táng zuò zhě dài jiǎo lì,
shù jī lǎo dù qì hún quán。
běn zhāo shī shù jiāng xī pài,
huáng gōng tài shǐ wèi zhī zùi。
dà chéng wèi jí yí hùi xíng,
jù tǐ yóu wēi yán mèng bèi。
pài líu dào jīn sì zhě shúi,
qīng chū yú lán wú zǐ yí。
zhǔ zhàng chū dàn jiào mén chū,
biàn gǎn hē fó mà zǔ shī。
wǒ dāng ǎo zhé jūn zhǔ zhàng,
dà jiā jù yǐ bèi wèi xiàng。
néng chū èr shí sì rén qián,
gèng chāo sān bǎi wǔ piān shàng 。