托射赋古风献马先生
(宋代)曾丰
淳风转浇俗,名路成战场。所争劣毛发,操兵肆相戕。兵一出于正,岂不犹可防。往往奇与伏,弦控弓斯张。况彼射者徒,苟非羿则逢。栝释盖有度,矢来曾无乡。公以身为鹄,其锋若为当。彼初奠而发,所图中膏肓。幸有物相之,仅此皮肤伤。新作扶伤归,痛定不成创。枭卢可一笑,胜负已两忘。羿射几何人,反中砉欲僵。引手拔毒矢,终身成沸疮。施报不旋踵,谁谓无彼苍。天下非一羿,愿公谨其将。毋谓吾有命,更游彀中央。
《托射赋古风献马先生》拼音标注
tuō shè fù gǔ fēng xiàn mǎ xiān shēng
chún fēng zhuǎn jiāo sú,
míng lù chéng zhàn cháng。
suǒ zhēng liè máo fā,
cāo bīng sì xiāng qiāng。
bīng yī chū yú zhèng,
qǐ bù yóu kě fáng。
wǎng wǎng qí yǔ fú,
xián kòng gōng sī zhāng。
kuàng bǐ shè zhě tú,
gǒu fēi yì zé féng。
guā shì gài yǒu dù,
shǐ lái céng wú xiāng。
gōng yǐ shēn wèi hú,
qí fēng ruò wèi dāng。
bǐ chū diàn ér fā,
suǒ tú zhōng gāo huāng。
xìng yǒu wù xiāng zhī,
jǐn cǐ pí fū shāng。
xīn zuò fú shāng gūi,
tòng dìng bù chéng chuàng。
xiāo lú kě yī xiào,
shèng fù yǐ liǎng wàng。
yì shè jī hé rén,
fǎn zhōng huò yù jiāng。
yǐn shǒu bá dú shǐ,
zhōng shēn chéng fèi chuāng。
shī bào bù xuán zhǒng,
shúi wèi wú bǐ cāng。
tiān xià fēi yī yì,
yuàn gōng jǐn qí jiāng。
wú wèi wú yǒu mìng,
gèng yóu gòu zhōng yāng 。