憩古寺

(宋代)曾丰

绿绕青围春一窝,精庐突兀在烟萝。地容墙壁剩无几,山视楼台高不多。驯爵谙知僧自在,吠尨怪见客相过。古音独幸黄鹂会,挑我风前一再哦。

《憩古寺》拼音标注

qì gǔ sì
lv̀ rào qīng wéi chūn yī wō,
jīng lú tū wù zài yān luó。
dì róng qiáng bì shèng wú jī,
shān shì lóu tái gāo bù duō。
xún jué ān zhī sēng zì zài,
fèi máng guài jiàn kè xiāng guò。
gǔ yīn dú xìng huáng lí hùi,
tiāo wǒ fēng qián yī zài é 。