落叶自幸

(宋代)曾丰

恬受煦之赐,怪为寒所干。摇空然自落,卷地乱相翻。醉雨才狼戾,骄风又虎贲。顾何嫌逐末,曾不碍归根。

《落叶自幸》拼音标注

luò yè zì xìng
tián shòu xǔ zhī sì,
guài wèi hán suǒ gān。
yáo kōng rán zì luò,
juàn dì luàn xiāng fān。
zùi yǔ cái láng lì,
jiāo fēng yòu hǔ bì。
gù hé xián zhú mò,
céng bù ài gūi gēn 。