冬晴酿霜雪不成

(宋代)曾丰

一晴初已涉秋残,晴到深冬兴未阑。不雨临空聊尔湿,无霜元是盛哉寒。出乘气末群阴乱,归抱精风万物安。深省莫如坚坐是,还家毋更是蒲团。

《冬晴酿霜雪不成》拼音标注

dōng qíng niàng shuāng xuě bù chéng
yī qíng chū yǐ shè qīu cán,
qíng dào shēn dōng xīng wèi lán。
bù yǔ lín kōng liáo ěr shī,
wú shuāng yuán shì shèng zāi hán。
chū chéng qì mò qún yīn luàn,
gūi bào jīng fēng wàn wù ān。
shēn shěng mò rú jiān zuò shì,
huán jiā wú gèng shì pú tuán 。