赋桃李花

(宋代)曾丰

盘根玉岭气形全,擢秀霜林雨露偏。倾国笑容斜媚日,恼人香气上薰天。禅僧悟道疑为佛,渔父迷途似得仙。印可几人成白业,自身宁久垫尘缘。

《赋桃李花》拼音标注

fù táo lǐ huā
pán gēn yù líng qì xíng quán,
zhuó xìu shuāng lín yǔ lù piān。
qīng guó xiào róng xié mèi rì,
nǎo rén xiāng qì shàng xūn tiān。
shàn sēng wù dào yí wèi fó,
yú fù mí tú sì dé xiān。
yìn kě jī rén chéng bái yè,
zì shēn níng jǐu diàn chén yuán 。