论诗五言古体限寘韵

(宋代)安道

诗学原同类,诗心各自异。郊寒骨凌霜,岛瘦坛树帜。

开府尚清新,参军邻恣肆。仙才与鬼才,作作有风致。

月旦评高低,风雅商位置。杜公冠古今,格调皆纯粹。

上薄离骚词,下该沈宋意。曹刘走且僵,苏李遥思避。

颜谢逊孤高,徐庾杂流利。六朝及隋唐,有一原无二。

何况宋元明,谁敢参末议。我欲祝瓣香,置身无位次。

《论诗五言古体限寘韵》拼音标注

lùn shī wǔ yán gǔ tǐ xiàn zhì yùn
shī xué yuán tóng lèi,
shī xīn gè zì yì。
jiāo hán gǔ líng shuāng,
dǎo shòu tán shù zhì。
kāi fǔ shàng qīng xīn,
cān jūn lín zì sì。
xiān cái yǔ gǔi cái,
zuò zuò yǒu fēng zhì。
yuè dàn píng gāo dī,
fēng yǎ shāng wèi zhì。
dù gōng guān gǔ jīn,
gé diào jiē chún cùi。
shàng bó lí sāo cí,
xià gāi shěn sòng yì。
cáo líu zǒu qiě jiāng,
sū lǐ yáo sī bì。
yán xiè xùn gū gāo,
xú yǔ zá líu lì。
lìu zhāo jí súi táng,
yǒu yī yuán wú èr。
hé kuàng sòng yuán míng,
shúi gǎn cān mò yì。
wǒ yù zhù bàn xiāng,
zhì shēn wú wèi cì。