游麻姑山九首 其一 麻姑山

(宋代)曾巩

军南古原行数里,忽见峻岭横千寻。谁开一径峻苍翠,对植松柏何森森。

危根自迸古崖出,老色不畏莓苔侵。修竹整整俨朝士,下荫石齿明如金。

遂登半岭望城郭,但见积霭萦江浔。冈陵稍转露楼阁,沙莽忽尽横园林。

秋光已逼花草歇,寒气况乘岩谷深。我驰轻舆岂知倦,倏忽遂觉穷嵚崟。

龙门谁来此中凿,玉简不记何年沉。泉声可听真众籁,泉意欲写无瑶琴。

斗回地势平如削,䆉稏百顷黄差参。横开三门两出路,却立两殿当崖阴。

深廊千步抵岩腹,桀木万本摩天心。碑文磊嵬气不俗,笔划缥缈工非今。

世传仙人家此地,天风泠泠吹我襟。今人岂解不老术,可怪绿发常盈簪。

根源分明我能说,一室倾里输琅琳。相高既不拥耒耜,方壮又不持戈镡。

我丁轗轲岂暇议,直喜虚旷开烦襟。清谣出口若先构,白酒到手无停斟。

山人执袂与我语,留我馈我山中禽。玲珑当窗急雨洒,窈窕隔溪孤笛吟。

未昏已移就明烛,病骨夜宿添重衾。神醒气生目无睡,到晓独爱流泉音。

起来身去接尘事,片心未省忘登临。

《游麻姑山九首 其一 麻姑山》拼音标注

yóu má gū shān jǐu shǒu qí yī má gū shān
jūn nán gǔ yuán xíng shù lǐ,
hū jiàn jùn líng héng qiān xún。
shúi kāi yī jìng jùn cāng cùi,
dùi zhí sōng bǎi hé sēn sēn。
wēi gēn zì bèng gǔ yá chū,
lǎo sè bù wèi méi tái qīn。
xīu zhú zhěng zhěng yǎn zhāo shì,
xià yìn shí chǐ míng rú jīn。
sùi dēng bàn líng wàng chéng guō,
dàn jiàn jī ǎi yíng jiāng xún。
gāng líng shāo zhuǎn lù lóu gé,
shā mǎng hū jǐn héng yuán lín。
qīu guāng yǐ bī huā cǎo xiē,
hán qì kuàng chéng yán gǔ shēn。
wǒ chí qīng yú qǐ zhī juàn,
shū hū sùi jué qióng qīn yín。
lóng mén shúi lái cǐ zhōng záo,
yù jiǎn bù jì hé nián chén。
quán shēng kě tīng zhēn zhòng lài,
quán yì yù xiě wú yáo qín。
dǒu húi dì shì píng rú xuē,
bà yà bǎi qǐng huáng chà cān。
héng kāi sān mén liǎng chū lù,
què lì liǎng diàn dāng yá yīn。
shēn láng qiān bù dǐ yán fù,
jié mù wàn běn mó tiān xīn。
bēi wén lěi wéi qì bù sú,
bǐ huá piǎo miǎo gōng fēi jīn。
shì chuán xiān rén jiā cǐ dì,
tiān fēng líng líng chūi wǒ jīn。
jīn rén qǐ jiě bù lǎo zhú,
kě guài lv̀ fā cháng yíng zān。
gēn yuán fēn míng wǒ néng shuō,
yī shì qīng lǐ shū láng lín。
xiāng gāo jì bù yǒng lěi sì,
fāng zhuàng yòu bù chí gē tán。
wǒ dīng kǎn kē qǐ xiá yì,
zhí xǐ xū kuàng kāi fán jīn。
qīng yáo chū kǒu ruò xiān gōu,
bái jǐu dào shǒu wú tíng zhēn。
shān rén zhí mèi yǔ wǒ yǔ,
líu wǒ kùi wǒ shān zhōng qín。
líng lóng dāng chuāng jí yǔ sǎ,
yǎo tiǎo gé xī gū dí yín。
wèi hūn yǐ yí jìu míng zhú,
bìng gǔ yè sù tiān zhòng qīn。
shén xǐng qì shēng mù wú shùi,
dào xiǎo dú ài líu quán yīn。
qǐ lái shēn qù jiē chén shì,
piàn xīn wèi shěng wàng dēng lín。