通幽花径

(宋代)曾几

一径夹青葱,无人到幽处。花发晓莺啼,欣得得佳趣。

《通幽花径》拼音标注

tōng yōu huā jìng
yī jìng jiā qīng cōng,
wú rén dào yōu chù。
huā fā xiǎo yīng tí,
xīn dé dé jiā qù 。