横碧轩

(宋代)曾几

道山心已灰,但有爱山癖。移家过溪住,政为数癖碧。空蒙梅子雨,了不见颜色。朝来忽献状,欣若对佳客。晴窗卷书坐,葱翠长在侧。似为神所怜,持用慰岑寂。会登此山头,却望水南北。烟树有无间,吾庐应可识。

《横碧轩》拼音标注

héng bì xuān
dào shān xīn yǐ hūi,
dàn yǒu ài shān pǐ。
yí jiā guò xī zhù,
zhèng wèi shù pǐ bì。
kōng méng méi zǐ yǔ,
le bù jiàn yán sè。
zhāo lái hū xiàn zhuàng,
xīn ruò dùi jiā kè。
qíng chuāng juàn shū zuò,
cōng cùi cháng zài cè。
sì wèi shén suǒ lián,
chí yòng wèi cén jì。
hùi dēng cǐ shān tóu,
què wàng shǔi nán běi。
yān shù yǒu wú jiān,
wú lú yìng kě shì 。