秦女行
(宋代)曾季狸
妾家家世居淮海,郎罢声名传海内。自从贬死古藤州,门户凋零三十载。
可怜生长深闺里,耳濡目染知文字。亦尝强学谢娘诗,未敢女子称博士。
年长以来逢世乱,黄头鲜卑来入汉。妾身亦复堕兵间,往事不堪回首看。
飘然一身逐胡儿,被驱不异犬与鸡。奔驰万里向沙漠,天长地久无还期。
北风萧萧易水寒,雪花席地经燕山。千杯虏酒安能醉,一曲琵琶不忍弹。
吞声饮恨从谁诉,偶然信口题诗句。眼前有路可还乡,马上无人容我去。
诗成吟罢只茫然,岂意汉地能流传。当时情绪亦可想,至今闻者犹悲酸。
忆昔中郎有女子,亦陷虏中垂一纪。暮年不料逢阿瞒,厚币赎之归故里。
惜哉此女不得如,终竟老死留穹庐。空馀诗话传悽恻,不减胡笳十八拍。
《秦女行》拼音标注
qín nv̌ xíng
qiè jiā jiā shì jū huái hǎi,
láng bà shēng míng chuán hǎi nèi。
zì cóng biǎn sǐ gǔ téng zhōu,
mén hù diāo líng sān shí zài。
kě lián shēng cháng shēn gūi lǐ,
ěr rú mù rǎn zhī wén zì。
yì cháng qiáng xué xiè niáng shī,
wèi gǎn nv̌ zǐ chēng bó shì。
nián cháng yǐ lái féng shì luàn,
huáng tóu xiān bēi lái rù hàn。
qiè shēn yì fù duò bīng jiān,
wǎng shì bù kān húi shǒu kàn。
piāo rán yī shēn zhú hú ér,
bèi qū bù yì quǎn yǔ jī。
bēn chí wàn lǐ xiàng shā mò,
tiān cháng dì jǐu wú huán qī。
běi fēng xiāo xiāo yì shǔi hán,
xuě huā xí dì jīng yàn shān。
qiān bēi lǔ jǐu ān néng zùi,
yī qū pí pá bù rěn dàn。
tūn shēng yǐn hèn cóng shúi sù,
ǒu rán xìn kǒu tí shī jù。
yǎn qián yǒu lù kě huán xiāng,
mǎ shàng wú rén róng wǒ qù。
shī chéng yín bà zhǐ máng rán,
qǐ yì hàn dì néng líu chuán。
dāng shí qíng xù yì kě xiǎng,
zhì jīn wén zhě yóu bēi suān。
yì xī zhōng láng yǒu nv̌ zǐ,
yì xiàn lǔ zhōng chúi yī jì。
mù nián bù liào féng ā mán,
hòu bì shú zhī gūi gù lǐ。
xī zāi cǐ nv̌ bù dé rú,
zhōng jìng lǎo sǐ líu qióng lú。
kōng yú shī huà chuán qī cè,
bù jiǎn hú jiā shí bā pāi。