真珠帘·有赠

(宋代)安道

少年情绪芳春景。映红粉、万树名花无影。多少水红衫,煖酒还煎茗。

散尽笙歌田水在,想顽福、天加非幸。何幸。得日闭柴扉,万端冰冷。

几处院落楼台,恁排场许阔,画成非饼。为汝脱牢笼,凭任情游骋。

骆马樊姬终竟去,那得不、头低心肯。争肯。更别抱琵琶,仍作浮梗。

《真珠帘·有赠》拼音标注

zhēn zhū lián · yǒu zèng
shǎo nián qíng xù fāng chūn jǐng。
yìng hóng fěn 、 wàn shù míng huā wú yǐng。
duō shǎo shǔi hóng shān,
nuǎn jǐu huán jiān míng。
sàn jǐn shēng gē tián shǔi zài,
xiǎng wán fú 、 tiān jiā fēi xìng。
hé xìng。
dé rì bì chái fēi,
wàn duān bīng lěng。
jī chù yuàn luò lóu tái,
rèn pái cháng xǔ kuò,
huà chéng fēi bǐng。
wèi rǔ tuō láo lóng,
píng rèn qíng yóu chěng。
luò mǎ fán jī zhōng jìng qù,
nà dé bù 、 tóu dī xīn kěn。
zhēng kěn。
gèng bié bào pí pá,
réng zuò fú gěng。