鹊桥仙·乾饿
(宋代)安道
寒霜一夜,摧枯拉朽,有甚瑰材贱货。癞头疲脚想成仙,只要耐、空山乾饿。
当年七夕,仙容未熟,空说雁鸣燕贺。去帷还应是家人,看不得、门庭残破。
《鹊桥仙·乾饿》拼音标注
què qiáo xiān · gān è
hán shuāng yī yè,
cūi kū lā xǐu,
yǒu shén gūi cái jiàn huò。
lài tóu pí jiǎo xiǎng chéng xiān,
zhǐ yào nài 、 kōng shān gān è。
dāng nián qī xī,
xiān róng wèi shú,
kōng shuō yàn míng yàn hè。
qù wéi huán yìng shì jiā rén,
kàn bù dé 、 mén tíng cán pò。