南乡子·春寒

(宋代)安道

花影漾重重。锦被春寒未觉松。更漏犹长人不寐,丁东。

檐马声嘶一夜风。

胡蝶入帘栊。梦醒知在画帏中。枕上诗成时自诵,玲珑。

日射纱窗四面红。

《南乡子·春寒》拼音标注

nán xiāng zǐ · chūn hán
huā yǐng yàng zhòng zhòng。
jǐn bèi chūn hán wèi jué sōng。
gèng lòu yóu cháng rén bù mèi,
dīng dōng。
yán mǎ shēng sī yī yè fēng。
hú dié rù lián lóng。
mèng xǐng zhī zài huà wéi zhōng。
zhěn shàng shī chéng shí zì sòng,
líng lóng。
rì shè shā chuāng sì miàn hóng。