水龙吟·有忆

(宋代)安道

已过寒食清明,也复连日濛濛雨。池塘绿涨,阑干红褪,独吟无语。

猛忆楼头,玉人那日,曾携手处。把罗巾重展,泪痕几点,犹疑是,桃花露。

便欲凌空飞去。尽徘徊、怕还无据。绿阴满地,绣帘珠箔,重门何许。

莫又年来,青青双鬓,多萦离绪。凭清宵梦寐,寻消问息,到清虚处。

《水龙吟·有忆》拼音标注

shǔi lóng yín · yǒu yì
yǐ guò hán shí qīng míng,
yě fù lián rì méng méng yǔ。
chí táng lv̀ zhǎng,
lán gān hóng tùn,
dú yín wú yǔ。
měng yì lóu tóu,
yù rén nà rì,
céng xié shǒu chù。
bǎ luō jīn zhòng zhǎn,
lèi hén jī diǎn,
yóu yí shì,
táo huā lù。
biàn yù líng kōng fēi qù。
jǐn pái huái 、 pà huán wú jù。
lv̀ yīn mǎn dì,
xìu lián zhū bó,
zhòng mén hé xǔ。
mò yòu nián lái,
qīng qīng shuāng bìn,
duō yíng lí xù。
píng qīng xiāo mèng mèi,
xún xiāo wèn xī,
dào qīng xū chù。