诉衷情·本意

(宋代)安道

撩衣閒过竹閒亭。嫩日倚疏棂。玉琴几声凄切,正是诉衷情。

新翠箔,水精屏。雨初晴。玉兰花外,寂寂人稀,水绕芳汀。

《诉衷情·本意》拼音标注

sù zhōng qíng · běn yì
liāo yī xián guò zhú xián tíng。
nèn rì yǐ shū líng。
yù qín jī shēng qī qiē,
zhèng shì sù zhōng qíng。
xīn cùi bó,
shǔi jīng píng。
yǔ chū qíng。
yù lán huā wài,
jì jì rén xī,
shǔi rào fāng tīng。