满江红·自嘲
(宋代)安道
彩笔干霄,记天上、琼楼绮殿。十载事、茫茫身世,惊风漂电。
叔子不如铜雀伎,眼睛顿作琉璃变。只三钱、买个吕洞宾,神仙贱。
谈游览,情无倦。论修纂,名还擅。下方休笑我,秃毫枯砚。
南阮风流今不乏,山楼天与开荒宴。正一时、竿上晒秋裈,人看遍。
《满江红·自嘲》拼音标注
mǎn jiāng hóng · zì cháo
cǎi bǐ gān xiāo,
jì tiān shàng 、 qióng lóu qǐ diàn。
shí zài shì 、 máng máng shēn shì,
liáng fēng piāo diàn。
shū zǐ bù rú tóng què jì,
yǎn jīng dùn zuò líu lí biàn。
zhǐ sān qián 、 mǎi gè lv̌ dòng bīn,
shén xiān jiàn。
tán yóu lǎn,
qíng wú juàn。
lùn xīu zuǎn,
míng huán shàn。
xià fāng xīu xiào wǒ,
tū háo kū yàn。
nán ruǎn fēng líu jīn bù fá,
shān lóu tiān yǔ kāi huāng yàn。
zhèng yī shí 、 gān shàng shài qīu kūn,
rén kàn biàn。