满江红·春恨

(宋代)安道

欲觅封侯,惭不是、虎头燕颔。空自负、健儿身手,青天可撼。

奔走几年人老大,荒村一径杨花糁。生怕是、花落打头来,都无胆。

也应有,味回榄。漫延伫,发霜髧。想半生嗜好,真同昌歜。

铁骨铜筋成底用,绿红肥瘦同愁惨。又五更、听得鼓鼙声,死还散。

《满江红·春恨》拼音标注

mǎn jiāng hóng · chūn hèn
yù mì fēng hóu,
cán bù shì 、 hǔ tóu yàn hàn。
kōng zì fù 、 jiàn ér shēn shǒu,
qīng tiān kě hàn。
bēn zǒu jī nián rén lǎo dà,
huāng cūn yī jìng yáng huā sān。
shēng pà shì 、 huā luò dǎ tóu lái,
dū wú dǎn。
yě yìng yǒu,
wèi húi lǎn。
màn yán zhù,
fā shuāng dàn。
xiǎng bàn shēng shì hǎo,
zhēn tóng chāng chù。
tiě gǔ tóng jīn chéng dǐ yòng,
lv̀ hóng féi shòu tóng chóu cǎn。
yòu wǔ gèng 、 tīng dé gǔ pí shēng,
sǐ huán sàn。