青玉案·春辞
(宋代)安道
柘枝舞罢腰支乏。看香篆、消金鸭。好个纱窗花半压。
重帏醉入,忡忡还怯。轻放珠帘押。
背人深自怜娇靥。卸了花钿不收匣。金缕彩裙抛半搭。
芳魂缥缈,若耶苕霅。一梦朝禽匝。
《青玉案·春辞》拼音标注
qīng yù àn · chūn cí
zhè zhī wǔ bà yāo zhī fá。
kàn xiāng zhuàn 、 xiāo jīn yā。
hǎo gè shā chuāng huā bàn yā。
zhòng wéi zùi rù,
chōng chōng huán qiè。
qīng fàng zhū lián yā。
bèi rén shēn zì lián jiāo yè。
xiè le huā diàn bù shōu xiá。
jīn lv̌ cǎi qún pāo bàn dā。
fāng hún piǎo miǎo,
ruò yé tiáo zhá。
yī mèng zhāo qín zā。