满江红·小红

(宋代)安道

白石风流,算南渡、词人班首。谁与对、金樽檀板,豪情未有。

最是人生真得意,天晴红杏开时候。有美人、吹笛在花閒,春葱瘦。

愁何在,眉慵皱。头如雪,衰非丑。纵金貂已解,绮裘依旧。

狂倚明窗挥彩笔,黄河远上旗亭奏。只暗香、博取小红来,也还彀。

《满江红·小红》拼音标注

mǎn jiāng hóng · xiǎo hóng
bái shí fēng líu,
suàn nán dù 、 cí rén bān shǒu。
shúi yǔ dùi 、 jīn zūn tán bǎn,
háo qíng wèi yǒu。
zùi shì rén shēng zhēn dé yì,
tiān qíng hóng xìng kāi shí hòu。
yǒu měi rén 、 chūi dí zài huā xián,
chūn cōng shòu。
chóu hé zài,
méi yōng zhòu。
tóu rú xuě,
shuāi fēi chǒu。
zòng jīn diāo yǐ jiě,
qǐ qíu yī jìu。
kuáng yǐ míng chuāng hūi cǎi bǐ,
huáng hé yuǎn shàng qí tíng zòu。
zhǐ àn xiāng 、 bó qǔ xiǎo hóng lái,
yě huán gòu。