和蒋子尚

(宋代)曾协

偶随舶趠上淮州,忽见霜凝尚此留。屡指云天谈故国,几从烟水理归舟。

自知客子惊残岁,赖有斯人破旅愁。他日西窗剪银烛,巴山却话梦中游。

《和蒋子尚》拼音标注

hé jiǎng zǐ shàng
ǒu súi bó chuò shàng huái zhōu,
hū jiàn shuāng níng shàng cǐ líu。
lv̌ zhǐ yún tiān tán gù guó,
jī cóng yān shǔi lǐ gūi zhōu。
zì zhī kè zǐ liáng cán sùi,
lài yǒu sī rén pò lv̌ chóu。
tā rì xī chuāng jiǎn yín zhú,
bā shān què huà mèng zhōng yóu。