和唐使君秬古风二首 其一

(宋代)曾协

宦游非所安,举足常徊徨。官事似马曹,自谓真徨郎。

犹惭上官前,簪裳久低昂。归辄痛扫溉,草木有幽香。

但令眼中青,不问眉间黄。何期逢故侯,一见心清凉。

扬袂指乡国,矫翼西南翔。危言气峥嵘,高怀涕淋浪。

更怜凡草木,欲置桃李场。作诗借光辉,此意宁可忘。

《和唐使君秬古风二首 其一》拼音标注

hé táng shǐ jūn jù gǔ fēng èr shǒu qí yī
huàn yóu fēi suǒ ān,
jǔ zú cháng huái huáng。
guān shì sì mǎ cáo,
zì wèi zhēn huáng láng。
yóu cán shàng guān qián,
zān cháng jǐu dī áng。
gūi zhé tòng sǎo gài,
cǎo mù yǒu yōu xiāng。
dàn lìng yǎn zhōng qīng,
bù wèn méi jiān huáng。
hé qī féng gù hóu,
yī jiàn xīn qīng liáng。
yáng mèi zhǐ xiāng guó,
jiǎo yì xī nán xiáng。
wēi yán qì zhēng róng,
gāo huái tì lín làng。
gèng lián fán cǎo mù,
yù zhì táo lǐ cháng。
zuò shī jiè guāng hūi,
cǐ yì níng kě wàng。