家立功侄过陶然亭看雪

(清代)查礼

雪声一夜鸣天籁,雪满城中复城外。晓风嘶马入城行,暮出城门雪未晴。

诸公好事耽吟兴,同上危亭寻曲径。后来笑我登临迟,不知晚景看尤奇。

松林何冉冉,寒鸦飞点点。茅屋何斜斜,寒犬吠家家。

微茫略识西山岫,倚槛萧萧笼两袖。为问围炉煮雪人,何如载酒雪中逗。

雪光浮白夜色催,琉璃地照琉璃杯。陶然亭即无垢国,远胜罗浮万树梅。

《家立功侄过陶然亭看雪》拼音标注

jiā lì gōng zhí guò táo rán tíng kàn xuě
xuě shēng yī yè míng tiān lài,
xuě mǎn chéng zhōng fù chéng wài。
xiǎo fēng sī mǎ rù chéng xíng,
mù chū chéng mén xuě wèi qíng。
zhū gōng hǎo shì dān yín xīng,
tóng shàng wēi tíng xún qū jìng。
hòu lái xiào wǒ dēng lín chí,
bù zhī wǎn jǐng kàn yóu qí。
sōng lín hé rǎn rǎn,
hán yā fēi diǎn diǎn。
máo wū hé xié xié,
hán quǎn fèi jiā jiā。
wēi máng lvè shì xī shān xìu,
yǐ jiàn xiāo xiāo lóng liǎng xìu。
wèi wèn wéi lú zhǔ xuě rén,
hé rú zài jǐu xuě zhōng dòu。
xuě guāng fú bái yè sè cūi,
líu lí dì zhào líu lí bēi。
táo rán tíng jí wú gòu guó,
yuǎn shèng luō fú wàn shù méi。