满江红(夏)
(宋代)安道
新绿池塘,一两点、荷花微雨。人正静,桐阴竹影,微侵庭户。欹枕未圆蝴蝶梦,隔窗时听幽禽语。卷沙帏、随意理琴丝,黄金缕。鲛绡扇,轻轻举。龙涎饼,微微炷。向水晶宫里,坐消襻暑。剥啄谁敲棋子响,莺儿林里惊飞去。最好是、活水沦新茶,醒春醑。
《满江红(夏)》拼音标注
mǎn jiāng hóng ( xià )
xīn lv̀ chí táng,
yī liǎng diǎn 、 hé huā wēi yǔ。
rén zhèng jìng,
tóng yīn zhú yǐng,
wēi qīn tíng hù。
yī zhěn wèi yuán hú dié mèng,
gé chuāng shí tīng yōu qín yǔ。
juàn shā wéi 、 súi yì lǐ qín sī,
huáng jīn lv̌。
jiǎo xiāo shàn,
qīng qīng jǔ。
lóng xián bǐng,
wēi wēi zhù。
xiàng shǔi jīng gōng lǐ,
zuò xiāo pàn shǔ。
bō zhuó shúi qiāo qí zǐ xiǎng,
yīng ér lín lǐ liáng fēi qù。
zùi hǎo shì 、 huó shǔi lún xīn chá,
xǐng chūn xǔ。