先春歌

(明代)张弼

岁暮冬穷天地闭,黄垆极底潜春意。茫茫忽忽有谁知,茶树枝头容色异。

黄不黄兮青不青,淡不淡兮腻不腻。梅花骤逞向南枝,轻扬浅露同儿戏。

何如茶树虽先知,蓓蕾包含浑未试。将军坚壁捲旗枪,寂然无哗鱼鸟逝。

是时陆鸿渐张人新,鼎铛无处窥其神。惟馀老秃玉川子,开口道破为先春。

乾坤至味乃在此,黄金萌蘖渐津津。幽人酷好好至骨,五盌七盌未足云。

何必中泠惠山之白水,武夷阳羡之绿尘。三吴百粤随处得,清香浮浮高兴适。

青州从事气粗豪,遁逃不敢轻唐突。纶巾鹤氅手自煎,时共烟波钓徒吃。

此意世人知不知,浩歌吴门山月白。

《先春歌》拼音标注

xiān chūn gē
sùi mù dōng qióng tiān dì bì,
huáng lú jí dǐ qián chūn yì。
máng máng hū hū yǒu shúi zhī,
chá shù zhī tóu róng sè yì。
huáng bù huáng xī qīng bù qīng,
dàn bù dàn xī nì bù nì。
méi huā zòu chěng xiàng nán zhī,
qīng yáng qiǎn lù tóng ér xì。
hé rú chá shù sūi xiān zhī,
bèi lěi bāo hán hún wèi shì。
jiāng jūn jiān bì juǎn qí qiāng,
jì rán wú huā yú niǎo shì。
shì shí lù hóng jiàn zhāng rén xīn,
dǐng dāng wú chù kūi qí shén。
wéi yú lǎo tū yù chuān zǐ,
kāi kǒu dào pò wèi xiān chūn。
gān kūn zhì wèi nǎi zài cǐ,
huáng jīn méng niè jiàn jīn jīn。
yōu rén kù hǎo hǎo zhì gǔ,
wǔ wǎn qī wǎn wèi zú yún。
hé bì zhōng líng hùi shān zhī bái shǔi,
wǔ yí yáng xiàn zhī lv̀ chén。
sān wú bǎi yuè súi chù dé,
qīng xiāng fú fú gāo xīng shì。
qīng zhōu cóng shì qì cū háo,
dùn táo bù gǎn qīng táng tū。
lún jīn hè chǎng shǒu zì jiān,
shí gòng yān bō diào tú chī。
cǐ yì shì rén zhī bù zhī,
hào gē wú mén shān yuè bái。