酬欧阳舍人寄题醉翁亭诗

(宋代)张方平

我本高阳徒,野性盖疏拙。野堪天子傍,命令裁机密。

一麾出承明,猿鸟遂超逸。山州寂无事,气象颇萧瑟。

閒寻琅邪溪,云岚可披拂。中路闻潺湲,幽亭对崷崒。

锵咽触环佩,清泠泛琴瑟。知君多醉此,归鞍屡突兀。

醉中遣形骸,题名亦信笔。遗我溪风清,苍颜坐髣髴。

暝色失松竹,徘徊望寒月。携酒频来游,行待山花发。

《酬欧阳舍人寄题醉翁亭诗》拼音标注

chóu ōu yáng shè rén jì tí zùi wēng tíng shī
wǒ běn gāo yáng tú,
yě xìng gài shū zhuó。
yě kān tiān zǐ bàng,
mìng lìng cái jī mì。
yī hūi chū chéng míng,
yuán niǎo sùi chāo yì。
shān zhōu jì wú shì,
qì xiàng pǒ xiāo sè。
xián xún láng xié xī,
yún lán kě pī fú。
zhōng lù wén chán yuán,
yōu tíng dùi qíu zú。
qiāng yān hóng huán pèi,
qīng líng fàn qín sè。
zhī jūn duō zùi cǐ,
gūi ān lv̌ tū wù。
zùi zhōng qiǎn xíng hái,
tí míng yì xìn bǐ。
yí wǒ xī fēng qīng,
cāng yán zuò fǎng fú。
míng sè shī sōng zhú,
pái huái wàng hán yuè。
xié jǐu pín lái yóu,
xíng dài shān huā fā。