槎客歌

(宋代)张方平

八月风高星汉秋,海边閒客骑槎游。云涛茫茫浩无涯,槎头忽触斗柄斜。

回看乃在织女家,织女投梭颜如花。客愚不知天上乐,遽把一拳伴归鹊。

问得严生应悔来,重去何由寻得著。

《槎客歌》拼音标注

chá kè gē
bā yuè fēng gāo xīng hàn qīu,
hǎi biān xián kè qí chá yóu。
yún tāo máng máng hào wú yá,
chá tóu hū hóng dǒu bǐng xié。
húi kàn nǎi zài zhī nv̌ jiā,
zhī nv̌ tóu suō yán rú huā。
kè yú bù zhī tiān shàng lè,
jù bǎ yī quán bàn gūi què。
wèn dé yán shēng yìng hǔi lái,
zhòng qù hé yóu xún dé zhù。