元用见过诵诗剧谈因成古风以成戏恼兼简若晦唐卿

(宋代)章甫

有口只可饮醇酒,世事令人三日呕。有耳只可对诗翁,俗语令人三日聋。

平生嗜酒耽佳句,此外自知无用处。东风吹我堕江边,岁晚知音罕相遇。

诛茅盖头无少閒,数日不到诸君间。尘土眯眼须鬓斑,谁赋淮南大小山。

怪底晴檐灵鹊噪,篮舆相寻谈绝倒。恨君无乃酒量窄,爱君岂独诗格老。

开尊唤客知何时,坐上可无俞与韦。更长不怕杯行迟,愿见春风杨柳枝。

《元用见过诵诗剧谈因成古风以成戏恼兼简若晦唐卿》拼音标注

yuán yòng jiàn guò sòng shī jù tán yīn chéng gǔ fēng yǐ chéng xì nǎo jiān jiǎn ruò hùi táng qīng
yǒu kǒu zhǐ kě yǐn chún jǐu,
shì shì lìng rén sān rì ōu。
yǒu ěr zhǐ kě dùi shī wēng,
sú yǔ lìng rén sān rì lóng。
píng shēng shì jǐu dān jiā jù,
cǐ wài zì zhī wú yòng chù。
dōng fēng chūi wǒ duò jiāng biān,
sùi wǎn zhī yīn hǎn xiāng yù。
zhū máo gài tóu wú shǎo xián,
shù rì bù dào zhū jūn jiān。
chén tǔ mǐ yǎn xū bìn bān,
shúi fù huái nán dà xiǎo shān。
guài dǐ qíng yán líng què zào,
lán yú xiāng xún tán jué dǎo。
hèn jūn wú nǎi jǐu liàng zhǎi,
ài jūn qǐ dú shī gé lǎo。
kāi zūn huàn kè zhī hé shí,
zuò shàng kě wú yú yǔ wéi。
gèng cháng bù pà bēi xíng chí,
yuàn jiàn chūn fēng yáng lǐu zhī。