雨凉成诗一首简子逸

(宋代)章甫

坦率每愁遭怒嗔,闭门直怒全吾直。美人娟娟不可见,薄俗往往难相亲。梦断风扉自开阖,还喜晚凉生意活。未能冲雨过苏端,且乞新诗慰饥渴。

《雨凉成诗一首简子逸》拼音标注

yǔ liáng chéng shī yī shǒu jiǎn zǐ yì
tǎn lv̀ měi chóu zāo nù tián,
bì mén zhí nù quán wú zhí。
měi rén juān juān bù kě jiàn,
bó sú wǎng wǎng nán xiāng qīn。
mèng duàn fēng fēi zì kāi gé,
huán xǐ wǎn liáng shēng yì huó。
wèi néng chōng yǔ guò sū duān,
qiě qǐ xīn shī wèi jī kě 。