舟中听雨分得「长」字

(明代)张煌言

小雨江天倍渺茫,翩然有客度鸣榔。坐来知己忘觞薄,话到英雄看剑长。

残角分明悲渤海,孤篷辗转忆潇湘。相怜身世真飘泊,岂为春风欲断肠!

《舟中听雨分得「长」字》拼音标注

zhōu zhōng tīng yǔ fēn dé 「 cháng 」 zì
xiǎo yǔ jiāng tiān bèi miǎo máng,
piān rán yǒu kè dù míng láng。
zuò lái zhī jǐ wàng shāng bó,
huà dào yīng xióng kàn jiàn cháng。
cán jiǎo fēn míng bēi bó hǎi,
gū péng zhǎn zhuǎn yì xiāo xiāng。
xiāng lián shēn shì zhēn piāo bó,
qǐ wèi chūn fēng yù duàn cháng !