平阳道中微雪 其二

(清代)张晋

故故恋游子,飘飘上敝裘。吾乡方望泽,此雪或能周。

着地轻犹举,因风散不收。敢辞泥滑滑,一慰杞人忧。

《平阳道中微雪 其二》拼音标注

píng yáng dào zhōng wēi xuě qí èr
gù gù liàn yóu zǐ,
piāo piāo shàng bì qíu。
wú xiāng fāng wàng zé,
cǐ xuě huò néng zhōu。
zháo dì qīng yóu jǔ,
yīn fēng sàn bù shōu。
gǎn cí ní huá huá,
yī wèi qǐ rén yōu。