白沙中秋

(清代)张晋

今我旅寄荒山阿,石室逼仄无人过。中秋节届月三五,有酒奈此明月何。

微风初定水不波,高天渺渺云似罗。流辉潋滟出复没,阴晴万里无殊科。

夜静庭虚爱露坐,僮仆僵寐难屡诃。殷勤自斟复自劝,一杯到手须当歌。

柳色才黄别乡里,征车驰逐少停轨。故山丛桂今花开,念我友朋及妻子。

云胡不归止于此,转思甲寅之秋客。闽天一雨两月声,连绵飓风南来海。

水立天吴怒舞龙头轩,连墙十屋九倾圮。井蛙产灶无炊烟,人民鸡犬尽一劫。

窜伏有类蛇蜿蜒,是时小楼袖手坐,危如累卵嗟孤悬。

鬼伯催人在顷刻,良宵佳节宁堪言。但见湿云满地收不起,乾坤澒洞为巨渊。

我旧遭此摧心颜,即今何事叹索寞。今年定较昔年乐,清樽满泛月当头,如此中秋亦不恶。

世事原难足心意,丈夫要贵能磊落。酒酣击剑舞婆娑,一放双眉成大噱。

《白沙中秋》拼音标注

bái shā zhōng qīu
jīn wǒ lv̌ jì huāng shān ā,
shí shì bī zè wú rén guò。
zhōng qīu jié jiè yuè sān wǔ,
yǒu jǐu nài cǐ míng yuè hé。
wēi fēng chū dìng shǔi bù bō,
gāo tiān miǎo miǎo yún sì luō。
líu hūi liàn yàn chū fù méi,
yīn qíng wàn lǐ wú shū kē。
yè jìng tíng xū ài lù zuò,
tóng pū jiāng mèi nán lv̌ hē。
yīn qín zì zhēn fù zì quàn,
yī bēi dào shǒu xū dāng gē。
lǐu sè cái huáng bié xiāng lǐ,
zhēng chē chí zhú shǎo tíng gǔi。
gù shān cóng gùi jīn huā kāi,
niàn wǒ yǒu péng jí qī zǐ。
yún hú bù gūi zhǐ yú cǐ,
zhuǎn sī jiǎ yín zhī qīu kè。
mǐn tiān yī yǔ liǎng yuè shēng,
lián mián jù fēng nán lái hǎi。
shǔi lì tiān wú nù wǔ lóng tóu xuān,
lián qiáng shí wū jǐu qīng pǐ。
jǐng wā chǎn zào wú chūi yān,
rén mín jī quǎn jǐn yī jié。
cuàn fú yǒu lèi shé wān yán,
shì shí xiǎo lóu xìu shǒu zuò,
wēi rú lèi luǎn jiē gū xuán。
gǔi bó cūi rén zài qǐng kè,
liáng xiāo jiā jié níng kān yán。
dàn jiàn shī yún mǎn dì shōu bù qǐ,
gān kūn hòng dòng wèi jù yuān。
wǒ jìu zāo cǐ cūi xīn yán,
jí jīn hé shì tàn suǒ mò。
jīn nián dìng jiào xī nián lè,
qīng zūn mǎn fàn yuè dāng tóu,
rú cǐ zhōng qīu yì bù è。
shì shì yuán nán zú xīn yì,
zhàng fū yào gùi néng lěi luò。
jǐu hān jí jiàn wǔ pó suō,
yī fàng shuāng méi chéng dà jué。