读史记四十首 其三十六 犊鼻裈

(清代)张晋

长乡倦游复善病,闲来偶过临邛令。故人朝夕拜下风,眼前车骑何雍容。

是时文君正新寡,窃听琴声绿窗下。高堂为鼓一再行,琴心微挑意已倾。

归来家中徒四壁,慰饥独有远山色。当垆自酤酒,观者何□□。

涤器杂佣保,身着犊鼻裈。一钱不分何不可,风流岂谓羞王孙。

狗监能知子虚赋,词人深被君王慕。四马高车还故里,县令先驱负弩矢。

丈夫遇合会有时,彼富人者那得知。王孙此时愿已满,自言女尚长卿晚。

《读《史记》四十首 其三十六 犊鼻裈》拼音标注

dú 《 shǐ jì 》 sì shí shǒu qí sān shí lìu dú bí kūn
cháng xiāng juàn yóu fù shàn bìng,
xián lái ǒu guò lín qióng lìng。
gù rén zhāo xī bài xià fēng,
yǎn qián chē qí hé yōng róng。
shì shí wén jūn zhèng xīn guǎ,
qiè tīng qín shēng lv̀ chuāng xià。
gāo táng wèi gǔ yī zài xíng,
qín xīn wēi tiāo yì yǐ qīng。
gūi lái jiā zhōng tú sì bì,
wèi jī dú yǒu yuǎn shān sè。
dāng lú zì gū jǐu,
guān zhě hé □ □。
dí qì zá yòng bǎo,
shēn zháo dú bí kūn。
yī qián bù fēn hé bù kě,
fēng líu qǐ wèi xīu wáng sūn。
gǒu jiān néng zhī zǐ xū fù,
cí rén shēn bèi jūn wáng mù。
sì mǎ gāo chē huán gù lǐ,
xiàn lìng xiān qū fù nǔ shǐ。
zhàng fū yù hé hùi yǒu shí,
bǐ fù rén zhě nà dé zhī。
wáng sūn cǐ shí yuàn yǐ mǎn,
zì yán nv̌ shàng cháng qīng wǎn。