续李舒园元沪读郁离子诗十二首 其十二
(清代)张晋
唐蒙与薜荔,俱生松朴间。俱与谋所丽,唐蒙论何偏。
谓朴不材木,惟松堪周旋。茯苓产其下,雨师食而仙。
其膏化琥珀,贵重齐琅玕。老干耸霄汉,疏叶响管弦。
薜荔咥咥笑,掉头不谓然。山以金被凿,石以玉受镌。
有美不自蔽,安得终天年。彼且困斤斧,何况能我全。
朝来果见伐,唐蒙亦死焉。顾视荔与朴,柯叶仍纠缠。
《续李舒园元沪读郁离子诗十二首 其十二》拼音标注
xù lǐ shū yuán yuán hù dú yù lí zǐ shī shí èr shǒu qí shí èr
táng méng yǔ bì lì,
jù shēng sōng pò jiān。
jù yǔ móu suǒ lì,
táng méng lùn hé piān。
wèi pò bù cái mù,
wéi sōng kān zhōu xuán。
fú líng chǎn qí xià,
yǔ shī shí ér xiān。
qí gāo huà hǔ pò,
gùi zhòng qí láng gān。
lǎo gān sǒng xiāo hàn,
shū yè xiǎng guǎn xián。
bì lì xì xì xiào,
diào tóu bù wèi rán。
shān yǐ jīn bèi záo,
shí yǐ yù shòu juān。
yǒu měi bù zì bì,
ān dé zhōng tiān nián。
bǐ qiě kùn jīn fǔ,
hé kuàng néng wǒ quán。
zhāo lái guǒ jiàn fá,
táng méng yì sǐ yān。
gù shì lì yǔ pò,
kē yè réng jīu chán。
- 上一篇:读史记四十首 其十 后期斩
- 下一篇:归途杂述 其四