宋文贞璟
(清代)张晋
中朝第一语非谀,清节棱棱古丈夫。独卫东宫拒公主,肯随群小作家奴。
一时内侍难窥测,万里边功绝觊觎。不碍梅花曾作赋,知君铁石世间无。
《宋文贞璟》拼音标注
sòng wén zhēn jǐng
zhōng zhāo dì yī yǔ fēi yú,
qīng jié léng léng gǔ zhàng fū。
dú wèi dōng gōng jù gōng zhǔ,
kěn súi qún xiǎo zuò jiā nú。
yī shí nèi shì nán kūi cè,
wàn lǐ biān gōng jué jì yú。
bù ài méi huā céng zuò fù,
zhī jūn tiě shí shì jiān wú。
- 上一篇:欧幅刀歌并序
- 下一篇:读五代史杂咏三十九首 其十四