挽宋龙州先生

(宋代)安道

慄慄北风劲,百草腓且僵。白日失中舍,惨澹寒无光。

漫漫愁思多,激烈歌声长。浮云结重阴,俛仰内自伤。

挥剑出长坂,我马玄以黄。川流移东溟,葵藿倾太阳。

端居顾安适,谁能履周行。崔崔玉山冈,孤坟郁苍苍。

猗猗蕙兰花,千古含芬芳。

《挽宋龙州先生》拼音标注

wǎn sòng lóng zhōu xiān shēng
lì lì běi fēng jìng,
bǎi cǎo féi qiě jiāng。
bái rì shī zhōng shè,
cǎn dàn hán wú guāng。
màn màn chóu sī duō,
jī liè gē shēng cháng。
fú yún jié zhòng yīn,
fǔ yǎng nèi zì shāng。
hūi jiàn chū cháng bǎn,
wǒ mǎ xuán yǐ huáng。
chuān líu yí dōng míng,
kúi huò qīng tài yáng。
duān jū gù ān shì,
shúi néng lv̌ zhōu xíng。
cūi cūi yù shān gāng,
gū fén yù cāng cāng。
yī yī hùi lán huā,
qiān gǔ hán fēn fāng。