靖通庵歌

(宋代)张继先

吾结草庵山之中,旁人笑我名靖通。都来方寸闲田地,大包世界同虚空。我庵非通亦非靖,玲珑八面无形影。盈虚消息任天机,庵内主人都不省。有时风雪三冬天,山前尽日无人烟。顽空墨黑昼如夜,庵中光耀长周圆。有时风雷平地起,山沉江涌流云气。龙吟虎啸万形喧,庵内情缘无止起。环庵松竹连天青。冬不悴兮春不荣。人来谩笑庵居苦,彻骨贫来彻骨清。清贫生理十分好,翻忆朱门多饿殍。君能认得自家珠,终身岂羡他人宝。庵似身兮主似心,欲明庵主须参寻。驴胎马腹河沙梦,那知铁矿藏精金。高著眼睛速下手,只今觅取无中有。言穷理绝妄缘空,无毛狮子撩天吼。庵前大厦皆蘧庐,知音有几同神仙皆此出。浮手短景甚悠悠。一切庵坏便须休。溥劝吾门诸学者,不昧此庵须早修。

《靖通庵歌》拼音标注

jìng tōng ān gē
wú jié cǎo ān shān zhī zhōng,
páng rén xiào wǒ míng jìng tōng。
dū lái fāng cùn xián tián dì,
dà bāo shì jiè tóng xū kōng。
wǒ ān fēi tōng yì fēi jìng,
líng lóng bā miàn wú xíng yǐng。
yíng xū xiāo xī rèn tiān jī,
ān nèi zhǔ rén dū bù shěng。
yǒu shí fēng xuě sān dōng tiān,
shān qián jǐn rì wú rén yān。
wán kōng mò hēi zhòu rú yè,
ān zhōng guāng yào cháng zhōu yuán。
yǒu shí fēng léi píng dì qǐ,
shān chén jiāng yǒng líu yún qì。
lóng yín hǔ xiào wàn xíng xuān,
ān nèi qíng yuán wú zhǐ qǐ。
huán ān sōng zhú lián tiān qīng。
dōng bù cùi xī chūn bù róng。
rén lái mán xiào ān jū kǔ,
chè gǔ pín lái chè gǔ qīng。
qīng pín shēng lǐ shí fēn hǎo,
fān yì zhū mén duō è piǎo。
jūn néng rèn dé zì jiā zhū,
zhōng shēn qǐ xiàn tā rén bǎo。
ān sì shēn xī zhǔ sì xīn,
yù míng ān zhǔ xū cān xún。
lv́ tāi mǎ fù hé shā mèng,
nà zhī tiě kuàng cáng jīng jīn。
gāo zhù yǎn jīng sù xià shǒu,
zhǐ jīn mì qǔ wú zhōng yǒu。
yán qióng lǐ jué wàng yuán kōng,
wú máo shī zǐ liāo tiān hǒu。
ān qián dà shà jiē qú lú,
zhī yīn yǒu jī tóng shén xiān jiē cǐ chū。
fú shǒu duǎn jǐng shén yōu yōu。
yī qiē ān huài biàn xū xīu。
pǔ quàn wú mén zhū xué zhě,
bù mèi cǐ ān xū zǎo xīu 。