水龙吟(丁经之用韵咏园亭 次韵以谢)

(宋代)张榘

近家添得园亭,晓山时看飞云过。拥石栽梅,疏池傍竹,剪除芜污。更喜南墙,杏腮桃脸,含羞微露。算莺花世界,都来十亩,规模好、何须大。开放两眉上锁。把春前、新醅拨破。病酒无聊,且容觞客,无多酌我。底用歌喉,柳边自有,鸣禽相和。逗归来,折得花枝教看,似人人么。

《水龙吟(丁经之用韵咏园亭,次韵以谢)》拼音标注

shǔi lóng yín ( dīng jīng zhī yòng yùn yǒng yuán tíng,cì yùn yǐ xiè )
jìn jiā tiān dé yuán tíng,
xiǎo shān shí kàn fēi yún guò。
yǒng shí zāi méi,
shū chí bàng zhú,
jiǎn chú wú wū。
gèng xǐ nán qiáng,
xìng sāi táo liǎn,
hán xīu wēi lù。
suàn yīng huā shì jiè,
dū lái shí mǔ,
gūi mó hǎo 、 hé xū dà。
kāi fàng liǎng méi shàng suǒ。
bǎ chūn qián 、 xīn pēi bō pò。
bìng jǐu wú liáo,
qiě róng shāng kè,
wú duō zhuó wǒ。
dǐ yòng gē hóu,
lǐu biān zì yǒu,
míng qín xiāng hé。
dòu gūi lái,
zhé dé huā zhī jiào kàn,
sì rén rén yāo。